Định mệnh & Đồng hành
Cũng là cả thời gian tuy không dài, tất nhên cũng không ngắn. Cả cuộc sống của anh và em bây giờ đã gần nhau hơn rất nhiều.
1/7/20265 phút đọc


Chào em, người bạn đồng hành của anh,
Ngồi xuống viết những dòng này, anh chợt nhận ra chúng mình đã đi cùng nhau một quãng đường không quá dài nhưng cũng chẳng hề ngắn: 4 năm quen biết và hơn 2 năm gọi nhau là vợ chồng. Giữa cái hối hả của cuộc đời, giữa những lo toan cơm áo gạo tiền đôi khi làm tâm hồn mình chai sạn, anh muốn dừng lại một chút để nhìn sâu vào mắt em và nói lời cảm ơn chân thành nhất từ đáy lòng mình.
Cảm ơn em đã chọn ở lại khi đời anh bão giông
Cuộc sống này chưa bao giờ là dễ dàng, và với anh, có những đoạn đường nó còn gập ghềnh hơn thế. Anh vẫn nhớ như in những ngày tháng đơn độc chăm sóc người thân trong bệnh viện, khi bóng tối của sự mệt mỏi và lo âu bao trùm lấy anh. Chính lúc đó, em đã xuất hiện. Em gác lại công việc, gác lại những dự định cá nhân để lo cho anh từng bữa cơm nóng hổi.
Anh đã vừa ăn, vừa để nước mắt rơi vào bát cơm ấy. Không phải vì anh yếu đuối, mà vì đó là lần đầu tiên trong đời, anh cảm nhận được có một người thực sự hiểu mình cần gì ngay lúc mình kiệt sức nhất. Sự hiện diện của em lúc đó không chỉ là sự giúp đỡ, mà là một sự cứu rỗi, một lời khẳng định rằng anh không còn phải gánh vác thế giới này một mình nữa.
Sự bao dung lặng lẽ cho một quá khứ không màu hồng
Anh biết mình không hoàn hảo, thậm chí có những mảng tối trong quá khứ mà anh từng muốn chôn giấu. Em là người hoạt bát, nói nhiều nhất nhà, nhưng lạ thay, mỗi khi anh kể về những ngày tháng đen tối ấy, em lại chọn cách im lặng. Em không phán xét, không đặt câu hỏi, cũng không ra vẻ dạy đời. Sự im lặng của em lúc đó quý giá hơn bất cứ lời an ủi nào. Nó cho anh cảm giác được chấp nhận, được bao dung và được yêu thương với đúng bản chất con người mình, cả những vết sẹo chưa lành.
Cảm ơn em vì đã dịu dàng đúng lúc, dù anh biết, ở nhà em cũng "khó bảo, khó nghe" và đôi khi cũng "hung dữ" lắm. Nhưng chính cái sự đối lập ấy làm nên một người vợ bằng xương bằng thịt mà anh yêu: có chút đanh đá để bảo vệ tổ ấm, nhưng lại thừa dịu dàng để vỗ về tâm hồn anh.
Bài học về sự kỳ vọng và những tổn thương "người nhà"
Chúng ta vẫn thường hay nói với nhau về một nghịch lý của con người: ra ngoài xã hội, ai cũng cố đeo lên mình một bộ mặt thân thiện, dễ gần, bao dung với cả những người lạ. Nhưng khi trở về nhà, đối diện với những người thân yêu nhất, ta lại dễ dàng nổi cáu, buông ra những lời sắc mỏng như dao chỉ vì một điều không vừa ý.
Có lẽ vì chúng ta kỳ vọng quá nhiều vào nhau. Vì ta mặc định rằng "người nhà thì phải hiểu mình", nên ta cho phép mình được sống thật đến mức trần trụi, đôi khi là thiếu kiềm chế. Anh tự trách mình vì đã có những lúc cậy gần, cậy thân mà nói với em những lời khó nghe. Và em, cũng có những lúc chẳng mấy dịu dàng đáp lại. Chúng ta đều là những con người bình thường, mang theo những vết xước của cái tôi quá lớn.
Nhưng sau tất cả, anh nhận ra rằng: Tình yêu không phải là không bao giờ cãi vã, mà là sau mỗi trận cãi vã, chúng ta vẫn muốn làm lành với nhau.
Trân trọng hiện tại – Món quà quý giá nhất
Anh không biết ngày mai sẽ ra sao, cuộc đời vốn dĩ vô thường. Anh không dám hứa hẹn những điều viển vông về một tương lai xa xôi mười năm hay hai mươi năm nữa, bởi chẳng ai biết liệu lúc đó chúng ta có còn đủ sức để nói lời cảm ơn hay còn cơ hội để làm lành với nhau như bây giờ hay không.
Vì thế, anh chọn cách trân trọng từng phút giây của hiện tại. Trân trọng lúc này, khi anh còn có thể viết những dòng này cho em, khi chúng ta vẫn còn chung một mái nhà, chung một nỗi lo và chung một tình yêu.
"Hạnh phúc không phải là đích đến, mà là hành trình chúng ta cùng đi."
Cảm ơn em vì đã chấp nhận con người anh, với tất cả những ưu điểm và cả những gồ ghề, khiếm khuyết. Cảm ơn vì đã là một phần không thể thiếu trong cuộc đời anh.
Cảm ơn em, vợ của anh!
