Tình yêu ấy có còn gặp lại?

Mô tả bài đăng trên blog.

4/19/20264 phút đọc

Trong góc quán cà phê quen thuộc, không khí mát mẻ thoang thoảng, trong trẻo hệt như những năm tháng tuổi trẻ. Tôi vừa vô tình lướt qua tấm hình: Sâu dưới lòng đại dương, giữa làn nước xanh thẳm ấy,: "Ở nơi không nói được, ánh mắt thường nói lên nhiều điều. Ánh mắt nói tóc em rối rồi, mình gặp gỡ nhé".

Câu hỏi ấy cứ xoáy vào tim tôi, như nhịp gõ đều đặn của nỗi nhớ: Liệu rằng mình có còn gặp lại nhau?

Tôi nhớ về những ngày xưa cũ, khi chúng ta yêu nhau bằng một thứ bản năng thuần khiết nhất của tuổi trẻ. Ngày đó, hạnh phúc chẳng cần gì cao sang, chỉ cần được ngồi bên nhau ăn một tô hủ tiếu gõ lề đường, hít hà mùi thơm của hành phi và tiêu nồng giữa cái se lạnh của phố thị, thế là đủ cho một niềm vui trọn vẹn. Chúng ta đã sống hết lòng, đã yêu không toan tính, mang cả thanh xuân gửi gắm vào đối phương. Đó là những khoảnh khắc đẹp đến mức không từ ngữ nào tả xiết, nhưng cũng là những khoảnh khắc mà giờ đây khi nhớ lại, tôi cảm thấy như có một phần hồn mình đã "chết" đi cùng ký ức đó.

Thanh xuân qua đi, chúng ta lớn lên và có nhiều điều kiện hơn. Giờ đây, tôi có thể ngồi trong những quán sang trọng, gọi những món ngon đắt tiền, nhưng tuyệt nhiên không bao giờ tìm lại được cái cảm giác hạnh phúc như khi cùng em chia nhau ăn hủ tiếu gõ ngày xưa. Hóa ra, khi con người ta có tất cả trong tay, thứ duy nhất họ đánh mất lại chính là cảm xúc nguyên bản nhất.

Lời bài hát Khói thuốc đợi chờ cứ vang lên bên tai, như đang kể lại chính nỗi lòng tôi lúc này. “Yêu nhau cho đớn đau hằn sâu trong thịt da... Bỏ lại đây tình ta còn đang dở dang”. Tình yêu ấy đã để lại những vết thương mà thời gian chẳng thể làm lành, nó cứ dày vò, ôm ấp lấy tôi qua từng tháng ngày. Giữa bóng tối, tôi ngồi đây cà phê. Càng nhấp môi, vị đắng càng thấm sâu, không chỉ ở đầu lưỡi mà còn ở nơi con tim đang chơi vơi theo nhịp vắng em.

"Giờ thầm chết trong ai..." – Câu hát ấy sao mà xót xa đến thế. Tìm đâu tình yêu ngày nao khi mỗi đứa giờ đây đã ở một phương trời? Em nói ánh mắt em đang bảo rằng "tóc rối", rằng "muốn gặp gỡ". Nhưng giữa cái thực tại nghiệt ngã này, liệu đó là câu hỏi chân thành hay chỉ là một tiếng thở dài cho một thời đã xa?

Tôi vẫn ngồi đây, nghe nhạc đêm khuya, lòng vẫn tự hỏi về một cuộc hẹn chưa ngày trở lại. Có lẽ, gặp lại nhau không phải để nối lại sợi dây đã đứt, mà để nhìn thấy ở đối phương hình bóng của chính mình những năm tháng rực rỡ nhất. Để biết rằng, dù tình yêu đã chết đi trong thực tại, nhưng ở một góc nào đó của ký ức, chúng ta vẫn mãi là những người trẻ tuổi yêu nhau bằng cả sinh mệnh.

Biển sâu tìm sự im lặng, ở nơi ấy chỉ thấy ánh mắt, còn tôi ngồi đây để tìm lại tiếng nói của những nỗi lòng đã cũ. Nếu duyên số còn cho phép "tóc em rối", thì liệu tôi có còn đủ tư cách để đưa tay ra vuốt lại những sợi tóc ấy một lần nữa không?

Ta tìm lại ngày nào, giờ đã cách xa... nhưng có lẽ, trong một chiều muộn nào đó, chúng ta sẽ lại gặp nhau?, để thấy mình chưa từng quên câu thề năm ấy.